Home

User login

Hỏi: Tự học ngồi thiền một mình có gì nguy hiểm không? Ngồi thiền xong xã thiền bàn chân lạnh vậy có phải đã thở sai không?

    Tự học ngồi thiền không nguy hiểm lắm nhưng không an toàn về lâu dài. Nếu muốn ngồi lâu hơn cần hỏi thăm và tham vấn cho chắc ăn. Ngồi thiền xong bàn chân LUÔN LUÔN ẤM. Nếu bàn chân lạnh thì hoặc là bệnh, hoặc tâm bị rối loạn, thở không đều…


Thiền Phật Giáo

MỤC LỤC

Thiền phật giáo
Các loại thiền
Sự phổ biến của thiền phật giáo ở Tây phương
Mục đích thực tiễn của thiền phật giáo
So sánh thiền chỉ (samatha) và thiền quán (vipassana)
Thiền có ích kỷ không?
Thiền có phải là một sự trốn tránh không?
Tu thiền có thành điên không?
Phương pháp thiền
Những mức độ định khác nhau
Những lợi ích cao hơn của định
Thực hành thiền quán
Định trong thiền quán



    Tiến sĩ Sunthorn Plamintr

    THIỀN PHẬT GIÁO

    Viên Thể - Thuần Phong
    dịch

    2008
    ~


Chiếc Áo Cũ

CHIẾC ÁO CŨ
(Công án ba mươi năm)

Huyền Không sưu tập
1999

~


          Câu chuyện được kể lại từ thời Phật giáo thiền tông hưng thịnh, tức là thời đại Kiếm Thương (Kamu Kara), trong khoảng thế kỷ XII và XIII ở Nhật Bản.

          Khi chàng từ giã tông phái Nhật Liên của Nhật Liên thượng nhân (Nichiren Shônin) thì mái tóc đã điểm hoa râm. Chàng quay lưng ngọn núi Phú Sĩ bạc đầu, xuyên qua mấy rừng hoa anh đào để đi về miền xuôi.

          Vai với bọc hành lý đơn giản, đầu chiếc nón rộng vành che kín khuôn mặt, từng bước một chậm rãi như chúa lạc đà, chàng đi mấy ngày đêm ròng rã chỉ dành đôi chút nghỉ ngơi.- “Kia rồi!”. Chàng ngước mặt lên khẽ thốt. Chiếc cổng trúc vàng và hai bụi thục quỳ nổi hoa tím đã hiện ra. Đằng sau lối sỏi trắng điểm hoa cỏ li ti có bóng người gầy cao chống trượng đứng.

          Chàng quỳ gộp hai đầu gối xuống trong tư thế một môn sinh thuần gia:

          - Bạch Thầy - giọng chàng xoắn xít nôn nao biểu lộ một cảm xúc tuôn trào - Thầy vẫn còn mạnh.

          Người gầy cao chống trượng đứng không quay lại. Một đám mây xám bạc ửng màu lưu hoàng trôi qua đầu cây tuyết tùng. Buổi sáng có những tia nắng ấm và có mưa nhẹ bay bay.

          - Anh lại bỏ áo? Anh đến chào tôi rồi hẳn làm một cuộc ra đi mới hả, Ô Chu?

Những Nụ Cười Thiền

Những Nụ Cười Thiền
(ZEN ANTICS)
A Hundred Stories of Enlightenment


Dịch từ Nhật ngữ sang Anh ngữ:
Thomas Cleary

Dịch từ Anh ngữ sang Việt ngữ:
Viên Chiếu


Lời mở

“Những nụ cười thiền” là tập sách nhỏ phỏng dịch theo “Zen Antics” cũng là một bản dịch tiếng Anh của tác giả Thomas Cleary. Tây phương sưu tập Thiền của Đông phương, và bây giờ người Đông phương đọc lại của người Tây phương. Đó là quá trình tập sách này.

Một trăm câu chuyện về tỉnh thức (A Hundreds Stories of Enlightenment) - một ghi chú phía dưới tựa sách báo hiệu như thế. Thiền có nghĩa là tỉnh thức trong mọi tình huống. Vào những lúc bất ngờ nhất, hoặc là trong cung cách đối xử bình thường, Thiền sư vẫn có cách giải quyết khinh khoái, nhẹ nhàng.

Xin mở tập sách này như thể tình cờ chúng ta có mặt.

Thiền viện Viên Chiếu
Cuối năm 1999

Tham Vấn Nhập Thất






1. Muốn tu theo lối nhập thất phải có những điều kiện gì? Người mới tập nhập thất thì mỗi thất là bao lâu?

Nhập thất là khép cái tâm dong ruổi và cái thân dao động của mình trong một giới hạn nghiêm nhặt. Thông thường muốn nhập thất, chúng ta phải có thời gian chuẩn bị. Chuẩn bị về điều kiện bên ngoài, như có một nơi ổn định, một cái thất có sân thoáng chung quanh là tốt nhất, hoặc không thì phải có một phòng riêng. Trong thời gian nhập thất, chúng ta không tiếp xúc bên ngoài, vật dụng cá nhân chuẩn bị đầy đủ, mọi sự giao tế hẹn hò về công việc làm ăn đều phải giải quyết dứt điểm. Không để điện thoại hoặc tivi, cassette... trong thất. Cứ coi như mình không liên hệ gì với ai, mình đang ở một mình, chỉ có mình và cái tâm đang hạ thủ tu tập thôi.

Muốn nhập thất có hiệu quả, trước đó nên tập có tâm thư giãn, buông bỏ. Không nôn nóng và không bận lòng với bất cứ việc gì. Tránh xem phim ảnh hoặc tiếp xúc với mọi đám đông người trước đó một hai hôm. Như là đem cái tâm mình ra dọn dẹp, chùi rửa sạch.

Chuyện Mùa Xuân


Trích Tạp Chí Phổ Môn Phật Quang Sơn
HẠNH HUỆ dịch

Xuân Tân Tỵ 2001

- - -

Lời Ngỏ

Những chuyện này, có khi là chuyện thật, xảy ra có hơn ngàn lần. Có khi cũng là chuyện hư cấu, để gợi cho chúng ta suy nghĩ. Dù thật dù hư, nó vẫn là những câu chuyện của muôn thuở. Học đạo, hành đạo, ứng xử với nhau trong đời thường. Chúng ta là người đang viết lại chuyện của mình. Nó có được như những câu chuyện trong đây không?

Viên Chiếu
Cuối năm 2000

Chút hương ngày cũ

Lời Giới Thiệu

            Ba mươi năm không phải là nhiều hay là ít. Khi người ta có nhiều kỷ niệm, sống tràn trề nhiệt tâm thì mỗi ngày là một kỷ niệm. Khi người ta lạnh lùng thờ ơ thì dù trăm năm cũng chẳng có gì để nói.

            Tập sách này thay tác giả và những người hân hạnh có mặt trong đó, nói lên một khoảng đời nơi rừng Viên Chiếu, bao nhiêu vui buồn đi qua, cái còn đọng lại là một chút tâm tư. Những điều viết ra trong đây chỉ là khúc nhạc mở đầu, mỗi người khi đọc xong lại thấy có thêm nhiều chuyện để kể, để nói, hay để thanh minh. Tuy nhiên chỉ là vui thôi. Và xin trân trọng giới thiệu với tất cả lòng yêu mến.


Viên Chiếu, đầu năm 2005
Hạnh Đoan


            Khi thu nhặt các truyện viết rải rác kết tập lại, chắc chắn không tránh được lỗi trùng lập và sai sót. Chỉ mong “Mai chia xa còn gởi lại nụ cười…”. Chùm truyện này xin dành tặng cho người ở trong lẫn ngoài khung trời lam và cũng để chúc mừng Viên Chiếu tròn ba mươi tuổi.

            Trước tiên, xin độc giả đại xá cho khi bài viết không nhắc đến danh vị, chức phẩm - bởi chức vị thường trùng hợp và thay đổi, khiến người đọc khó đoán nhân vật được đề cập đến là ai? Nhằm để dễ dàng ghi lại vài nét hồn nhiên xa xưa, xin chư vị rộng lòng khoan thứ nếu bài viết có nhiều sai sót không đủ lễ - Vì những người được nhắc đến thuở xưa có thể giờ đã thành những bậc trưởng thượng.

Nghinh Xuân

Như Đức

          Tháng 10 bước qua tháng 11, trong không khí nghe hơi chớm lạnh, thỉnh thoảng có những buổi trưa nắng hanh vàng, trong veo như một lời ca “màu nắng hay là màu mắt em”. Những giò lan Nghinh Xuân cảm nhận thời tiết dễ chịu, bắt đầu nhú một chồi hoa. Buổi sáng đi tưới cây, đưa nhẹ vòi nước trên từng nách lá, thấy hé mở những con mắt non mởn, lòng thầm reo vui: A! Nghinh Xuân!

          Phương Nam này, nắng nóng quanh năm, càng lúc càng nóng. Một năm qua với nhiều chuyện không vui, bão lụt, động đất, tuyết phủ làm trở ngại đường bay, nơi thì khô hạn đất nứt, nơi thì mưa dầm lê thê… Đủ thứ tin tức trên một trái đất chớm già nua hư hoại. Trong kinh Đức Phật có dự ký rằng, đến thời kỳ cuối, bảy mặt trời xuất hiện, đất đai không còn tươi nhuận, chỉ có gai góc sỏi đá, thực phẩm trở nên độc hại khan hiếm, người ta thường nổi sân giận, cho đến nỗi một cọng cỏ cũng có thể giết người. Mình có đọc đoạn kinh này, vào thời còn trẻ hồn nhiên, nghĩ rằng Phật nói như vậy chắc cũng còn lâu lắm, chuyện đó xảy ra ở đâu thôi, nơi mình ở vẫn thấy yên ổn. Bằng cớ là mỗi năm Tết đến, Nghinh Xuân bắt đầu đón chào trước, rồi mấy cây đào rừng đơm nụ đơm hoa lộng lẫy, mai vàng tinh khôi chờ lặt lá xong là trổ hoa vàng rực. Tết, xuân thì trong năm là thời khắc còn đẹp, còn mơ màng một nụ cười của trời đất.

Nhật ký Viên Chiếu

Như Đức

          Ngày mùng một năm Nhâm Thìn (23.01.2012)

          Đêm Giao thừa, đại chúng đã cùng nhau ngồi thiền từ 7g30 đến 11g30. Tuy nhọc mệt nhưng ai cũng cố gắng ngồi vì những lao xao ồn ào của tâm cứ dấy động không ngừng nghỉ, cần ngồi để lắng. Có người buồn ngủ ghê lắm vì mấy ngày cuối năm bao nhiêu việc dồn dập, thôi thì cũng cứ ngồi đại trên bồ đoàn vì “ngủ là ngủ, tu là tu”.

          Đêm cứ khuya, một đêm của cuối năm có nhiều ngôi sao cùng thức với nhau trên bầu trời trừ tịch. Gần 12 giờ, một trận mưa nhẹ lất phất bay qua, mình chợt nghĩ năm nay là năm rồng, bầu trời nhiều mây, chắc là một ông rồng nào đó mới vừa thử nhá tín hiệu. Đại chúng cùng lễ vía Phật Di-lặc đón giao thừa. Chánh điện có một cái trống mới, đầu tiên khai trống lễ Phật, chuông trống vang lên giữa xóm làng tịch mịch. Lễ Phật xong là gần 1g sáng, bắt đầu năm mới, mình đã lăn đùng ra ngủ. Không biết tại sao phải ngủ mới chịu nổi với cuộc đời? Rồi nghe mơ hồ ba hồi kiểng thức chúng, hình như Hạnh Huệ đã đi hô thiền canh năm, mình thì còn nằm trên giường. Lạy Phật con xin sám hối! Mở choàng mắt ra thấy gần 5g sáng. Hôm nay hẹn ra đảnh lễ Hòa thượng, ủa sao mọi người vẫn còn nín thinh. Lật đật cuốn mùng xếp mền, tỉnh hơn một chút vì biết hôm nay sẽ rất nhiều việc. Xuống bếp một vòng nhìn lửa cháy trong lò, chỉ là thói quen thôi, trở lên nhìn đồng hồ mới 4g rưỡi. Ồ, được lời nửa tiếng, mừng quá, nhờ nhìn lầm đồng hồ mà dậy sớm.

Xuân phong

Như Đức

          Mùa xuân thường gợi cho người ta nhiều ý tứ miên man. Thật ra ngày tháng nào cũng có thể gợi ý, tùy cảm xúc của mỗi người. Phương Nam này không có bốn mùa, chỉ có những ngày giáp Tết khí trời mát nhẹ, một chút chớm lạnh buổi sớm, một chút nắng tươi buổi trưa, người ta biết sắp hết một năm, cùng nhau rộn ràng lo Tết.

          Tất cả những gì tươi đẹp dành cho những ngày đầu năm, gọi là ngày xuân ngày tốt nhất – thắng nhật. Một bài thơ xưa nói về cái thú vị lúc đi chơi Tết:

          Thắng nhật tầm phương Tứ thủy tân
          Vô biên quang cảnh nhất thời tân
          Đẳng nhàn thức đắc đông phong diện
          Vạn tử thiên hồng tổng thị xuân.

Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar

Thiền Viện Viên Chiếu