Home

User login

Viên Chiếu 30 năm

LỜI NÓI ĐẦU

Viên Chiếu (1975-2007), chọn con số ba mươi năm cho tròn. Thời gian vừa đủ để những kỷ niệm mất hết vẻ gai góc, chỉ còn phảng phất là chuyện vui. Hồi xưa đọc truyện Tổ sư, thấy ghi ba mươi năm không xuống núi, chúng ta đã phục lăn và ước ao mình được như vậy. Không dè chúng ta đã ở Viên Chiếu hơn ba mươi năm. Có một sức thu hút gắn bó để những người bạn ở một chỗ, ngày nào cũng gặp nhau, không thấy lạ mà cũng không chán.

Trong đây, có những người cũng ở Viên Chiếu nhưng không có chữ nào để viết. Sự hiện diện âm thầm đã là những trang viết linh hoạt. Còn những người viết ra cũng chưa chắc đã viết hết những tâm tình của mình. Mong cho Viên Chiếu luôn ngọt ngào, ước mong hơn nữa là lúc nào đó chúng ta sẽ cùng thức tỉnh, ra khỏi những tập quán cũ xì để cùng tái lập cõi thanh lương.

Viên Chiếu mùa An cư 2007

tải về PDF:

  • Viên Chiếu 30 năm (PDF: 311 MB)
  • Sông Sau Nhà

              Người có dừng chân trên bến sông
              Bên kia đồi cỏ núi mây trùng
              Bên này chim rủ nhau về hội
              Cùng hẹn hò thăm chuối trổ bông.

              Thơ Tuệ Đăng

              Con sông, cũng có nhiều điều để nói. Dòng nước chảy triền miên bên hai bờ làng xóm đã là một dấu ấn quen thuộc, lúc tuổi vừa biết đi học.

              Những bé ngoan đứng đợi chuyến sang đò
              Cười rực rỡ trong ánh hồng chang chói.

              Tuệ Đăng

    Đạo diễn

    Như Đức

              Cô bé kể chuyện: Nhà con có một căn phòng lớn, hôm nọ có đoàn làm phim hỏi mướn. Tụi con nghỉ học ở nhà xem. Cô đóng vai chính rất đẹp, đi ra đi vô trong nhà con tha thướt. Phim tình cảm, có cảnh hai người dắt nhau đi chơi ở công viên bồn hoa. Cái này quay ở ngoài. Còn cảnh chàng ngồi đàn cho nàng nghe quay ở nhà. Đại ý là sau những hồi đẹp đẽ như vậy, đến lúc cuối hai người chia tay. Chàng đập bể cây đàn rồi bỏ đi, nàng về ngôi nhà cũ, lượm từng mảnh đàn xưa, khóc - Phim kết thúc ở đó. Tới lúc cô diễn viên chính phải khóc, họ quay đi quay lại nhiều lần. Lúc đầu thì đạo diễn biểu: Xức dầu vô mắt. Có nước mắt mà vẻ mặt không đạt. Đạo diễn nói: Chùi bớt son đi, tươi quá. Tội nghiệp ông đạo diễn, la um sùm, còn diễn viên thì lúng túng. Coi đóng phim vui ghê. Thấy toàn chuyện giả bộ không hà.

    Hoa Dại Tháng Mười

    Như Đức

              Tháng mười, thời tiết chuyển từ mưa sang nắng, gió bấc chớm lạnh, một buổi sáng nào đó ngủ dậy nghe hơi man mát ngoài da, thế là tôi đã đủ thấy nỗi vui mừng len chầm chập, như mùa lạnh đến từ từ. Ủa tháng mười, năm nào cũng đến, nhưng năm nào cũng là người khách không quen.

              Tháng mười, nắng khô hanh đủ để phơi những hạt lúa mới gặt, nắng óng ả vàng như sân lúa vàng tươi. Bao nhiêu lần tháng mười đã qua nhưng tôi không níu giữ được những kỷ niệm về tháng mười, và nghĩ rằng mình thật vô tình, không có lời nào cho nó, trong khi năm nào tôi cũng tận hưởng đủ mọi niềm vui từ tháng mười, và nhất định lần này phải ăn sinh nhật cho tháng mười.

    Người Nữ Trong Đạo Phật

    Giáo huấn

              Vua Ba-tư-nặc một hôm đang hầu chuyện với đức Phật, bỗng nghe tin Hoàng hậu hạ sinh công chúa, nhà vua tỏ vẻ không vui. Thấy thế đức Phật khuyên nhủ:

              - Đại vương! Một bé gái có thể còn quý hơn con trai. Khi lớn lên cô bé có thể là người trí huệ và phẩm hạnh vẹn toàn. Là một người vợ hiền, biết kính trọng mẹ chồng. Sẽ là mẹ của một quan vương vĩ đại. Thật thế! Đứa con của một người vợ cao thượng sẽ trở thành người hướng đạo chân chánh cho quốc gia.

              Câu nói của đức Phật, từ đó như một bằng ban khen, bảo đảm giá trị cho người nữ. Phá tung thành kiến với lý luận suy diễn. Ngài cho thấy nếu được giáo dục toàn vẹn về trí tuệ và đạo đức, con gái cũng đáng quý không thua con trai.

    Thầy như dòng sông

    Như Đức

              “Trong tim ai cũng có một dòng sông riêng mình”
                       (Hoàng Hiệp)

              Thầy là người dẫn đường ta đi trong cõi trần ai mù mịt. Phải sống thật sự an lạc theo lời chỉ giáo của thầy mới nhận ra được hạnh phúc đó. Hạnh phúc được gặp Phật pháp và được bậc minh sư hướng dẫn, trong một bài sám nguyện, ta chẳng từng đọc “Sanh phùng trung quốc, trưởng ngộ minh sư” (nghĩa là sanh ở chốn văn minh và gặp được thầy lành) đó sao. Phải có nhiều kinh nghiệm, thấy nhiều ghềnh thác hố hầm của cuộc đời, mới tự cảm nhận và thốt lên: “Ồ may mắn thay, ta được sống theo thầy!”. May mắn và hạnh phúc đó, diễn tả như thế nào nhỉ? Như một người thất nghiệp được việc làm? Như kẻ ăn trộm vớ được hũ vàng? Như người bị bệnh nan y chợt gặp thuốc lành bệnh? Chưa có ngôn từ để diễn tả đủ. Trong kinh thường mô tả là như người lạc đường giữa rừng gặp được hướng đạo, có lẽ điều kiện ngày xưa người ta hay phải đi qua rừng, qua những miền hoang dã, vì đâu có đường giao thông và phố thị đông đúc như bây giờ.

    Thường Chiếu Là Gì

    Như Đức

              Khi đặt tên Thiền viện Thường Chiếu, Sư phụ có ý muốn Thiền viện sẽ là ngọn đèn Thiền luôn chiếu sáng, lúc nào cũng rạng ngời soi tỏ. Vì là thiền viện đầu tiên, nơi Sư phụ gởi gấm hoài bão, nên Thường Chiếu được các huynh đệ dành cho cái nhìn kính nể. Mặc dù ở buổi sơ khai còn lắm cỏ dại bụi mù, còn nắng và gió khô khan trên một vùng đất đìu hiu, Thường Chiếu vẫn có cái khí vị của riêng mình. Thế nên cũng lam lũ cuốc cày, cũng nhà lá vách đất, sinh hoạt đơn giản như bao nhiêu chỗ khác nhưng tiềm ẩn bên trong là tâm huyết nối đèn mồi lửa.

              Những năm tháng mới xuống núi có nhiều kỷ niệm khó quên. Đó là thời tuổi trẻ đầy hào khí, chuyện cực nhọc ban đầu nào sá chi. Bỏ qua mấy nếp nhà tranh tre cũ rách, bỏ qua đám cỏ dai dẳng ngoài ruộng đồng, bỏ qua bụi khoai mì nướng trong buổi chiều dọn cỏ. Còn lại là đêm uống trà ngắm trăng, bài thơ chuyền tay huynh đệ, lúc cao hứng đạp xe ba bánh về thăm Chơn Không, thăm chiếc nôi đã nuôi dưỡng dòng sinh mệnh thiền tăng…

    Tỳ Kheo sống trong rừng

    Như Đức

              Trưởng Lão Vanavaccha, quê hương ở thành Ca-tỳ-la-vệ. Ngài sanh ra trong rừng, khi mẹ Ngài đi vào rừng viếng cảnh. Lớn lên, yêu thích rừng núi, được đặt tên là Vanavaccha. Về sau, khi theo Phật xuất gia, Ngài cũng sống trong rừng tinh tấn tu hành và chứng quả A-la-hán. Các vị đồng phạm hạnh đã hỏi Ngài: Thích thú gì ở rừng núi? Ngài dùng kệ tán thán vẻ đẹp thiên nhiên. Lời đơn giản mộc mạc, gợi tả nét hoang sơ

              Đẹp sắc, mây xanh biếc,
              Nước mát lạnh, chảy trong
              Kẻ chăn bò Inda
              Che kín cả ngôi rừng
              Những ngôi núi đá ấy
              Làm hân hoan tâm ta

              “Kẻ chăn bò Inda” là để chỉ cho các côn trùng màu đỏ óng bay đầy núi sau những cơn mưa. Vị Tỳ-kheo lặng lẽ ngồi giữa màu xanh biếc và màu đỏ óng ánh, nước suối tràn trề như nội tâm tự do.

    Tùng Địa Dũng Xuất

              Bộ kinh Pháp Hoa giới thiệu và trình bày về Tri kiến Phật. Tri kiến Phật là Phật xác nhận tất cả chúng ta đều có có khả năng thành Phật, xác nhận niềm tin và trao cho chúng ta một trách nhiệm, trách nhiệm thành Phật. Khi chúng ta tu tập, chúng ta bắt đầu đặt trên vai mình trách nhiệm đó tùy theo sức của mình…

    Con người kỳ lạ

    Thuần Tuệ

              Ngày xửa ngày xưa, trên ngọn Lãnh Sơn ít ai bước chân tới, có một cụ già ngồi quay bánh xe nước bên con suối Hàn Thủy. Cụ có mặt từ bao giờ không ai biết. Màu trắng bạc của râu tóc và màu năm tháng của y phục cụ hài hòa với dòng trắng xóa của con nước. Bánh xe dưới tay cụ với một điệu quen thuộc krooc... krach... krooc... krach... quay đều. Nước cuốn tròn theo trục bánh xe bắn ra những tia dài lấp lánh, sáng trăng, rồi rơi trở lại dòng sủi tăm và hòa theo con nước tiếp tục chảy đi.

              Con đường mòn bên bờ suối từ lâu ít có dấu chân người qua lại. Nhưng vẫn có đấy chứ! Trông kìa, phía sau lùm cây thiên thần ngồi trên lưng ngựa trắng. Đến bờ suối, chàng trai trẻ nhảy xuống. Đôi mắt chàng tinh anh, nhanh nhẹn, vầng trán vững tin pha chút kiêu ngạo. Toàn thân chàng trai toát ra một sức sống kỳ lạ. Cây cỏ dưới chân chàng đều rạp mình ngưỡng mộ:

              - Chào cụ! Cháu là Tuổi Trẻ, xin chào cụ!

    Ho Ngoc Duc's Lunar Calendar

    Thiền Viện Viên Chiếu