Home

User login

Bài viết

Tình Mẹ Con

Như Đức

        Khu vườn có nhiều tiếng chim. Chúng có thời khắc nhất định trong ngày, chịu khó để ý sẽ nghe. Buổi sáng mát mẻ, tiếng chim chích chòe lanh lảnh dồn dập: “Ngồi yên hết trơn”, “Ngồi yên quá tay”, “Vọng tưởng chút chút thôi”, “Đừng đi quá xa”. Giữa những đoạn ngắn, đôi khi chúng tuông ra một tràng: “Đôi khi cũng muốn đi lòng vòng”, “Đôi khi cũng muốn đi về nhà”… Dĩ nhiên đây là diễn dịch của người nghe, ai có trong tâm chuyện gì thì nghe ra chuyện đó.

        Thỉnh thoảng có giọng chim trầm trầm đều đều chen vào đổi tông. Không biết tại sao người ta gọi nó là chim Mồ Côi, để dịch tiếng hót đổ hồi của nó thành ra: “Père, mère, frère tout est perdu” (Nghĩa là: Cha, mẹ, anh em tất cả đều mất). Đây ắt là qua lỗ tai của một người Pháp xa xứ, cô đơn hay sao mà cho tiếng hót có nghĩa như thế. Nhân đây lại nhớ đến tiếng cắc kè. Thường buổi tối, ở góc nhà thường vang lên: “Cắc kè è è è…” Nhân tiếng đó mà người ta đặt tên, còn mấy cái âm è è ở sau nghe tức cười. Nhưng có người nói, hồi ở ngoài Bắc mới vào, nghe nó kêu như nhắc mình: “Bắc kỳ, Bắc kỳ” nhớ nhà chịu không nổi. Rồi có người cãi, tại nghe như vậy chứ rõ ràng nó kêu “Tắt đèn, tắt đèn”, chắc biểu mình hà tiện điện.

Thiền Viện Viên Chiếu

        Thiền viện Viên Chiếu được khai sinh từ những ngày đầu tháng 5 năm 1975 (một tuần lễ sau ngày Giải Phóng) trên một khoảng rừng, thuộc xã Phước Thái (nay là Phước Bình) huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai, cách quốc lộ 51 chừng 2 km.

        Ban sơ Thiền viện chỉ là một ngôi nhà gác lửng, chắp nối bằng đủ thứ cây rừng, tôn, lá tranh, tre, khoảng chừng hơn mười người với một mẫu ruộng nước phèn và mấy mẫu rừng dang dở. Dần dà đến năm 1982, xây dựng được ngôi chánh điện đầu tiên vách ván, mái tôn, vườn và ruộng đã ổn định thành hình từ từ, tuy nhiên vẫn còn phải đối phó với nước lụt mỗi năm, vì nằm trên dòng suối gần đập Thủy Lợi. Thiền viện đã có một quần thể gồm tăng đường, nhà kho, nhà bếp, nhà khách, số Ni chúng lên đến hơn ba chục vị. Công tác chính là ruộng rẫy thường xuyên, mỗi tháng học kinh với Hòa Thượng một ngày và học với các vị giáo thọ trong viện, vào lúc rảnh.

Nghinh Xuân

Như Đức

          Tháng 10 bước qua tháng 11, trong không khí nghe hơi chớm lạnh, thỉnh thoảng có những buổi trưa nắng hanh vàng, trong veo như một lời ca “màu nắng hay là màu mắt em”. Những giò lan Nghinh Xuân cảm nhận thời tiết dễ chịu, bắt đầu nhú một chồi hoa. Buổi sáng đi tưới cây, đưa nhẹ vòi nước trên từng nách lá, thấy hé mở những con mắt non mởn, lòng thầm reo vui: A! Nghinh Xuân!

          Phương Nam này, nắng nóng quanh năm, càng lúc càng nóng. Một năm qua với nhiều chuyện không vui, bão lụt, động đất, tuyết phủ làm trở ngại đường bay, nơi thì khô hạn đất nứt, nơi thì mưa dầm lê thê… Đủ thứ tin tức trên một trái đất chớm già nua hư hoại. Trong kinh Đức Phật có dự ký rằng, đến thời kỳ cuối, bảy mặt trời xuất hiện, đất đai không còn tươi nhuận, chỉ có gai góc sỏi đá, thực phẩm trở nên độc hại khan hiếm, người ta thường nổi sân giận, cho đến nỗi một cọng cỏ cũng có thể giết người. Mình có đọc đoạn kinh này, vào thời còn trẻ hồn nhiên, nghĩ rằng Phật nói như vậy chắc cũng còn lâu lắm, chuyện đó xảy ra ở đâu thôi, nơi mình ở vẫn thấy yên ổn. Bằng cớ là mỗi năm Tết đến, Nghinh Xuân bắt đầu đón chào trước, rồi mấy cây đào rừng đơm nụ đơm hoa lộng lẫy, mai vàng tinh khôi chờ lặt lá xong là trổ hoa vàng rực. Tết, xuân thì trong năm là thời khắc còn đẹp, còn mơ màng một nụ cười của trời đất.

Nhật ký Viên Chiếu

Như Đức

          Ngày mùng một năm Nhâm Thìn (23.01.2012)

          Đêm Giao thừa, đại chúng đã cùng nhau ngồi thiền từ 7g30 đến 11g30. Tuy nhọc mệt nhưng ai cũng cố gắng ngồi vì những lao xao ồn ào của tâm cứ dấy động không ngừng nghỉ, cần ngồi để lắng. Có người buồn ngủ ghê lắm vì mấy ngày cuối năm bao nhiêu việc dồn dập, thôi thì cũng cứ ngồi đại trên bồ đoàn vì “ngủ là ngủ, tu là tu”.

          Đêm cứ khuya, một đêm của cuối năm có nhiều ngôi sao cùng thức với nhau trên bầu trời trừ tịch. Gần 12 giờ, một trận mưa nhẹ lất phất bay qua, mình chợt nghĩ năm nay là năm rồng, bầu trời nhiều mây, chắc là một ông rồng nào đó mới vừa thử nhá tín hiệu. Đại chúng cùng lễ vía Phật Di-lặc đón giao thừa. Chánh điện có một cái trống mới, đầu tiên khai trống lễ Phật, chuông trống vang lên giữa xóm làng tịch mịch. Lễ Phật xong là gần 1g sáng, bắt đầu năm mới, mình đã lăn đùng ra ngủ. Không biết tại sao phải ngủ mới chịu nổi với cuộc đời? Rồi nghe mơ hồ ba hồi kiểng thức chúng, hình như Hạnh Huệ đã đi hô thiền canh năm, mình thì còn nằm trên giường. Lạy Phật con xin sám hối! Mở choàng mắt ra thấy gần 5g sáng. Hôm nay hẹn ra đảnh lễ Hòa thượng, ủa sao mọi người vẫn còn nín thinh. Lật đật cuốn mùng xếp mền, tỉnh hơn một chút vì biết hôm nay sẽ rất nhiều việc. Xuống bếp một vòng nhìn lửa cháy trong lò, chỉ là thói quen thôi, trở lên nhìn đồng hồ mới 4g rưỡi. Ồ, được lời nửa tiếng, mừng quá, nhờ nhìn lầm đồng hồ mà dậy sớm.

Xuân phong

Như Đức

          Mùa xuân thường gợi cho người ta nhiều ý tứ miên man. Thật ra ngày tháng nào cũng có thể gợi ý, tùy cảm xúc của mỗi người. Phương Nam này không có bốn mùa, chỉ có những ngày giáp Tết khí trời mát nhẹ, một chút chớm lạnh buổi sớm, một chút nắng tươi buổi trưa, người ta biết sắp hết một năm, cùng nhau rộn ràng lo Tết.

          Tất cả những gì tươi đẹp dành cho những ngày đầu năm, gọi là ngày xuân ngày tốt nhất – thắng nhật. Một bài thơ xưa nói về cái thú vị lúc đi chơi Tết:

          Thắng nhật tầm phương Tứ thủy tân
          Vô biên quang cảnh nhất thời tân
          Đẳng nhàn thức đắc đông phong diện
          Vạn tử thiên hồng tổng thị xuân.

Sông Sau Nhà

          Người có dừng chân trên bến sông
          Bên kia đồi cỏ núi mây trùng
          Bên này chim rủ nhau về hội
          Cùng hẹn hò thăm chuối trổ bông.

          Thơ Tuệ Đăng

          Con sông, cũng có nhiều điều để nói. Dòng nước chảy triền miên bên hai bờ làng xóm đã là một dấu ấn quen thuộc, lúc tuổi vừa biết đi học.

          Những bé ngoan đứng đợi chuyến sang đò
          Cười rực rỡ trong ánh hồng chang chói.

          Tuệ Đăng

Đạo diễn

Như Đức

          Cô bé kể chuyện: Nhà con có một căn phòng lớn, hôm nọ có đoàn làm phim hỏi mướn. Tụi con nghỉ học ở nhà xem. Cô đóng vai chính rất đẹp, đi ra đi vô trong nhà con tha thướt. Phim tình cảm, có cảnh hai người dắt nhau đi chơi ở công viên bồn hoa. Cái này quay ở ngoài. Còn cảnh chàng ngồi đàn cho nàng nghe quay ở nhà. Đại ý là sau những hồi đẹp đẽ như vậy, đến lúc cuối hai người chia tay. Chàng đập bể cây đàn rồi bỏ đi, nàng về ngôi nhà cũ, lượm từng mảnh đàn xưa, khóc - Phim kết thúc ở đó. Tới lúc cô diễn viên chính phải khóc, họ quay đi quay lại nhiều lần. Lúc đầu thì đạo diễn biểu: Xức dầu vô mắt. Có nước mắt mà vẻ mặt không đạt. Đạo diễn nói: Chùi bớt son đi, tươi quá. Tội nghiệp ông đạo diễn, la um sùm, còn diễn viên thì lúng túng. Coi đóng phim vui ghê. Thấy toàn chuyện giả bộ không hà.

Hoa Dại Tháng Mười

Như Đức

          Tháng mười, thời tiết chuyển từ mưa sang nắng, gió bấc chớm lạnh, một buổi sáng nào đó ngủ dậy nghe hơi man mát ngoài da, thế là tôi đã đủ thấy nỗi vui mừng len chầm chập, như mùa lạnh đến từ từ. Ủa tháng mười, năm nào cũng đến, nhưng năm nào cũng là người khách không quen.

          Tháng mười, nắng khô hanh đủ để phơi những hạt lúa mới gặt, nắng óng ả vàng như sân lúa vàng tươi. Bao nhiêu lần tháng mười đã qua nhưng tôi không níu giữ được những kỷ niệm về tháng mười, và nghĩ rằng mình thật vô tình, không có lời nào cho nó, trong khi năm nào tôi cũng tận hưởng đủ mọi niềm vui từ tháng mười, và nhất định lần này phải ăn sinh nhật cho tháng mười.

Người Nữ Trong Đạo Phật

Giáo huấn

          Vua Ba-tư-nặc một hôm đang hầu chuyện với đức Phật, bỗng nghe tin Hoàng hậu hạ sinh công chúa, nhà vua tỏ vẻ không vui. Thấy thế đức Phật khuyên nhủ:

          - Đại vương! Một bé gái có thể còn quý hơn con trai. Khi lớn lên cô bé có thể là người trí huệ và phẩm hạnh vẹn toàn. Là một người vợ hiền, biết kính trọng mẹ chồng. Sẽ là mẹ của một quan vương vĩ đại. Thật thế! Đứa con của một người vợ cao thượng sẽ trở thành người hướng đạo chân chánh cho quốc gia.

          Câu nói của đức Phật, từ đó như một bằng ban khen, bảo đảm giá trị cho người nữ. Phá tung thành kiến với lý luận suy diễn. Ngài cho thấy nếu được giáo dục toàn vẹn về trí tuệ và đạo đức, con gái cũng đáng quý không thua con trai.

Thầy như dòng sông

Như Đức

          “Trong tim ai cũng có một dòng sông riêng mình”
                   (Hoàng Hiệp)

          Thầy là người dẫn đường ta đi trong cõi trần ai mù mịt. Phải sống thật sự an lạc theo lời chỉ giáo của thầy mới nhận ra được hạnh phúc đó. Hạnh phúc được gặp Phật pháp và được bậc minh sư hướng dẫn, trong một bài sám nguyện, ta chẳng từng đọc “Sanh phùng trung quốc, trưởng ngộ minh sư” (nghĩa là sanh ở chốn văn minh và gặp được thầy lành) đó sao. Phải có nhiều kinh nghiệm, thấy nhiều ghềnh thác hố hầm của cuộc đời, mới tự cảm nhận và thốt lên: “Ồ may mắn thay, ta được sống theo thầy!”. May mắn và hạnh phúc đó, diễn tả như thế nào nhỉ? Như một người thất nghiệp được việc làm? Như kẻ ăn trộm vớ được hũ vàng? Như người bị bệnh nan y chợt gặp thuốc lành bệnh? Chưa có ngôn từ để diễn tả đủ. Trong kinh thường mô tả là như người lạc đường giữa rừng gặp được hướng đạo, có lẽ điều kiện ngày xưa người ta hay phải đi qua rừng, qua những miền hoang dã, vì đâu có đường giao thông và phố thị đông đúc như bây giờ.